Bí mật của các tổng kho sỉ: Toàn nhập hàng từ 1688 chứ đâu!

Tôi còn nhớ hồi mới bắt đầu kinh doanh, mình cứ nghĩ các tổng kho sỉ ở Việt Nam là những “ông trùm” có kho xưởng riêng, tự may vá sản xuất. Mãi về sau tôi mới tá hỏa phát hiện ra một sự thật: phần lớn hàng hóa từ các kho sỉ, các shop “thời trang cao cấp” hay những livestream bán hàng triệu view… đều có chung một cái nôi – đó là nhập hàng 1688.

Chuyện không phải ai cũng dám nói, nhưng hôm nay tôi sẽ kể bạn nghe toàn bộ sự thật đằng sau các “tổng kho” ấy.

Câu chuyện “kho hàng ma” 43 tỷ đồng

Một vụ việc mới được phanh phui hồi tháng 7/2025 đã phơi bày toàn bộ bí mật này . Cụ thể, cơ quan chức năng vừa bất ngờ đột kích một kho hàng tại Móng Cái (Quảng Ninh) và thu giữ hơn 47.000 sản phẩm gồm mỹ phẩm nhập lậu và hàng không rõ nguồn gốc, tổng trị giá lên tới hơn 1,2 tỷ đồng .

Điều khiến tôi sốc hơn cả là mô hình vận hành của kho hàng này. Họ nhập hàng trực tiếp từ 1688, quản lý bằng phần mềm tiếng Trung do người Trung Quốc lập trình, kết nối với hàng trăm tài khoản TikTok để bán hàng, và thuê nhân công Việt chỉ việc in bill giao hàng . Chỉ từ tháng 2 đến tháng 7/2025, doanh thu của mô hình này đã lên tới 43 tỷ đồng (khoảng 12 triệu NDT) . https://lazo.vn

Bí mật không phải ai cũng kể

Sau vụ việc này, tôi càng khẳng định chắc nịch điều mình đã nghi ngờ bấy lâu:

Thứ nhất, rất nhiều “thương hiệu” thời trang Việt thực chất chỉ là người mua đi mua lại từ 1688. Họ không có xưởng may riêng, không có designer, chỉ đơn giản là lên 1688 lấy ảnh đẹp về, đặt hàng số lượng lớn, đóng thêm nhãn mác của mình rồi bán với giá gấp 3-5 lần.

Thứ hai, các kho sỉ uy tín thường vận hành theo mô hình “bán trước, nhập sau” – tức là chạy quảng cáo, nhận đơn từ các chủ shop nhỏ, rồi mới đặt hàng bên Trung Quốc. Nhờ thế, họ gần như không có rủi ro tồn kho.

Thứ ba, giá bạn thấy trên 1688 chỉ bằng 20-40% giá bán sỉ tại Việt Nam . Chính khoảng chênh lệch này đã tạo nên cả một ngành công nghiệp “người mua – kẻ bán” lợi nhuận siêu khủng.

Vì sao các tổng kho “bám rễ” vào 1688?

Câu trả lời rất đơn giản: lợi nhuận.

Trên 1688, bạn có thể tìm thấy hàng ngàn nhà xưởng sẵn sàng sản xuất theo yêu cầu với số lượng lớn . Ví dụ, một chiếc túi da bán tại các tổng kho Việt Nam giá 300-400k, nhưng mua trực tiếp từ xưởng trên 1688 chỉ 50-70 tệ (180-250k). Nhân lên hàng nghìn sản phẩm mỗi tháng, con số lợi nhuận là không hề nhỏ.

Hơn nữa, nền tảng này còn cho phép các đầu nậu “order hộ”, “nhập hàng hộ” mà chẳng cần biết tiếng Trung hay có tài khoản thanh toán quốc tế. Họ chỉ cần một nhà kho nhỏ, vài nhân viên đi gửi hàng, là đã có thể vận hành một mô hình kinh doanh sinh lời đều đặn .

Liệu có nên bắt chước các tổng kho này?

Nếu bạn đang nghĩ “thì ra nhiều tổng kho cũng chỉ đi nhập về bán lại, mình cũng làm được như họ thôi”, tôi có một lời khuyên thật lòng.

Nên học cách họ tiết kiệm chi phí và tối ưu lợi nhuận, nhưng đừng bắt chước cách họ làm ăn chui lủi.

Việc nhập hàng không rõ nguồn gốc, trốn thuế, trốn truy xuất nguồn gốc là hành vi vi phạm pháp luật. Vụ việc trên là bài học cho thấy: không có mô hình “kho hàng ma” nào tồn tại mãi được . Các cơ quan chức năng đang siết chặt quản lý, đặc biệt từ khi Việt Nam bãi bỏ miễn thuế cho hàng nhập khẩu giá trị thấp (dưới 1 triệu đồng) từ đầu năm 2025 .

Lời khuyên cho bạn

Nếu muốn kinh doanh bền vững, hãy xây dựng nguồn hàng rõ ràng, minh bạch về thuế và xuất xứ. Bạn vẫn có thể nhập từ 1688, nhưng hãy chọn đường chính ngạch, làm đầy đủ thủ tục hải quan, và đừng quên đăng ký kinh doanh tử tế .

Bài học lớn nhất mà tôi rút ra từ câu chuyện này là: trên thương trường, thà làm ăn nhỏ nhưng sạch, còn hơn làm ăn lớn nhưng bất chính. Vì cái kết của những “kho hàng ma” 43 tỷ kia rốt cuộc chỉ là: bị phát hiện, bị tịch thu hàng, và mất trắng tất cả.

Hãy tỉnh táo và lựa chọn con đường đúng đắn từ đầu, bạn nhé!