Cách đây vài năm, mình chỉ biết đến yanhh3d Trung Quốc qua vài trailer lẻ tẻ trên mạng. Lúc đó mình nghĩ đơn giản: đồ họa chắc cũng ổn, nhưng nội dung thì chắc giống mấy phim thần thoại cũ, hơi khô. Rồi một lần tình cờ xem Na Tra: Ma Đồng Giáng Thế (2019), mình ngồi xem từ đầu đến cuối không rời mắt. Từ lúc đó mình bắt đầu “nghiện”. Không chỉ xem một vài bộ nổi tiếng, mình cố gắng xem gần như hết những gì có thể tìm được: từ phim chiếu rạp đến series dài tập, từ thần thoại cổ đến chuyện tu tiên hiện đại.
Bắt đầu từ đâu thì nhớ không rõ nữa, nhưng chắc chắn là từ Na Tra. Cậu bé mắt đỏ, tóc đen, tính cách ngang ngược nhưng lại dễ thương một cách kỳ lạ. Câu chuyện về số phận, về việc không muốn bị định nghĩa bởi gốc gác, khiến mình ngồi nghĩ mãi sau khi xem xong. Rồi Jiang Ziya ra mắt, mình lại xem tiếp. Rồi White Snake, Legend of Hei, Deep Sea, Chang’an… Càng xem càng thấy mình bị cuốn vào một thế giới vừa quen vừa lạ.
Điều đầu tiên mình nhận ra là chất lượng hình ảnh đã thay đổi rất nhiều. Không còn cái cảm giác “hoạt hình Trung Quốc” kiểu cũ nữa. Những cảnh chiến đấu, những khung cảnh thiên nhiên, thậm chí cả ánh sáng phản chiếu trên mặt nước hay sợi tóc bay trong gió, đều được làm rất tỉ mỉ. Na Tra 2 năm 2025 càng đẩy điều này lên cao hơn. Mình nhớ lúc xem cảnh biển cả và những trận chiến, mình suýt quên đang xem hoạt hình. Đôi lúc còn phải dừng lại, tua lại để ngắm cho đã. Không phải mình đang khen một chiều, mà thực sự công nghệ và sự đầu tư đã giúp họ bắt kịp, thậm chí đôi chỗ vượt qua một số chuẩn mực mình từng quen thuộc từ Disney hay Pixar.

Nhưng cái mình thích hơn cả hình ảnh lại là cách họ kể chuyện. Hầu hết các bộ mình xem đều lấy cảm hứng từ thần thoại hoặc văn học cổ Trung Hoa. Na Tra, Jiang Ziya dựa trên Phong Thần Diễn Nghĩa, White Snake lấy từ truyền thuyết Bạch Xà, Legend of Hei thì mang không khí yêu quái dân gian. Mình không phải người am hiểu sâu về văn hóa Trung Quốc, nhưng khi xem, mình cảm thấy gần gũi một cách lạ kỳ. Có lẽ vì những câu chuyện về số phận, về tình bạn, về việc chống lại định kiến đều mang tính phổ quát. Na Tra không muốn bị gọi là ma đồng. Bạch Xà muốn được yêu thương như một người bình thường. Những nhân vật ấy đều có nỗi đau và khát vọng rất thật.
Mình cũng nhận ra rằng hoạt hình 3D Trung Quốc ngày càng dám đi sâu vào cảm xúc. Deep Sea chẳng hạn, không chỉ đẹp về mặt thị giác mà còn nặng về cảm xúc gia đình và nỗi cô đơn. Có những đoạn mình ngồi xem mà cảm thấy nghẹn. Không phải kiểu cảm xúc “dễ khóc” rẻ tiền, mà là cảm giác được chạm vào một thứ gì đó thật. Nhiều bộ khác cũng vậy. Họ không ngại để nhân vật yếu đuối, sai lầm, thậm chí thất bại. Điều đó khiến câu chuyện trở nên sống động hơn.
Tất nhiên không phải bộ nào cũng hoàn hảo. Có những series dài tập mình xem thấy phần sau hơi lê thê, hoặc một số phim phụ thuộc quá nhiều vào hiệu ứng mà quên xây dựng nhân vật. Có lúc mình cũng thấy hơi mệt vì quá nhiều bộ cùng khai thác chủ đề tu tiên, tiên hiệp. Nhưng nhìn chung, mình vẫn thấy sự tiến bộ rõ rệt. Từ Monkey King: Hero Is Back năm 2015 đến Na Tra 2 gần đây, quãng đường ấy không ngắn. Họ đã chứng minh rằng hoạt hình Trung Quốc không chỉ dành cho trẻ em, mà có thể chạm đến cả người lớn.
Điều mình nhận ra sâu sắc nhất sau khi xem gần như hết những gì có thể, chính là sự tự tin. Họ không còn cố bắt chước phong cách Nhật hay Mỹ nữa. Họ dùng chính câu chuyện của mình, thẩm mỹ của mình, và làm theo cách của mình. Có những bộ mang đậm màu sắc quốc phong, có những bộ pha trộn hiện đại. Có bộ vui nhộn như series Boonie Bears, có bộ sâu lắng như Chang’an. Sự đa dạng ấy khiến mình cảm thấy thú vị. Mỗi lần mở một bộ mới, mình không biết trước mình sẽ gặp gì, và điều đó thật hấp dẫn.
Bây giờ mỗi khi nghe tin có phim hoạt hình 3D Trung Quốc mới, mình lại tò mò. Không phải vì mình nghĩ mọi thứ đều xuất sắc, mà vì mình biết sẽ có những điều bất ngờ. Có thể là một cảnh đẹp bất ngờ, một câu thoại chạm đến, hoặc một góc nhìn mới về một câu chuyện cũ. Mình đã đi từ chỗ nghi ngờ đến chỗ trân trọng. Và có lẽ đó chính là điều lớn nhất mình nhận ra: khi một nền công nghiệp dám đầu tư thật sự, dám kể chuyện bằng chính ngôn ngữ văn hóa của mình, thì kết quả sẽ không chỉ là những bộ phim đẹp, mà còn là những câu chuyện khiến người xem muốn quay lại lần nữa.
Nếu bạn chưa thử, mình nghĩ bạn nên bắt đầu từ Na Tra. Rồi từ từ khám phá. Có thể bạn sẽ thấy mình cũng bị cuốn như mình từng bị.
